Creativity hub

Sáng tạo? Mi từ vì sao nào đến

Những ngày qua mình hay suy nghĩ về cái sự sáng tạo và tất tần tật những điều xung quanh sự trải nghiệm của mình với nó. Bản thân khái niệm này khá mơ hồ với mình khi mình còn nhỏ vì đó là một từ mang tính tích cực, lại được khuyến khích bởi bất cứ giáo viên nào từ thi mình còn thò lò mũi đi học tiểu học như “Các em cần có nhiều ý tưởng sáng tạo…” Khi nhận được lời phê “Có nhiều ý tưởng sang tạo” trong bài tập làm văn của mình, mình cảm thấy sáng tạo chỉ đơn giản là thay đổi một chút những gì trong cách làm thong thường bằng cái gì đó của mình. Như hồi ấy cô bảo mình tả cặp sách, nếu bài văn mẫu nào cũng sẽ mô tả rất rất nhiều về các hình thù xinh đẹp ở bên ngoài cặp sách, mình sẽ mô tả đúng chiếc cặp sách của mình với màu sắc đơn giản và chẳng có hình thù đẹp đẽ gì nhưng mình lại vẫn rất yêu quí nó. Hay như hồi mình tả con gà trống, mình tả từ đầu tới chân nhưng lại quên mất tả cái cổ ở giữa, thế là mình sẽ chêm vào một cái gì đó ở cuối bài về chiếc cổ và khiến nó nổi bật lên. Có lẽ khái niệm đàu tiên của mình về sang tạo đến từ những lần viết văn ấy. Cái luôn khiến mình tò mò là chút thêm thắt “cái gì đó của mình” đến từ đâu? Sau này lớn lên mình đã học được một vài thứ đóng góp cho cái sự “sáng tạo”.

Creativity hub

Đầu tiên, cái sự sáng tạo đó đến từ việc học. Việc học ở đây không chỉ giới hạn ở trường mà ở mọi cái mà chúng ta tiếp thu hằng ngày trong cuộc sống. Mình nhận ra hồi ấy mình có thể chuyển ngòi bút linh hoạt trong bài tập làm văn bậc tiểu học vì mình đã được mẹ cho đọc rất nhiều truyện và sách từ khi còn nhỏ. Những cuốn truyện như “Không gia đình” mà mẹ mượn cho mình từ thư viện trường đã dạy cho mình cách sử dụng ngòi bút để thể hiện cảm xúc thực với những thứ xung quanh mình. Các lối viết truyện đã thấm vào mình từ lúc nào không hay để mình có thể “sáng tạo” với những câu văn tưởng như chỉ có thể đơn giản đi theo những bài văn mẫu chuẩn mực. Một đièu thú vị nữa của việc học chính là kiến thức trong một lĩnh vực có thể liên quan một cách không ngờ đến những vấn đề trong những lĩnh vực khác biệt hoàn toàn. Chính vì thế, mình rất hứng thú với các lĩnh vực khác nhau bên ngoài kinh doanh vì ở đó mình tìm thấy những vấn đề và lối suy nghĩ khác biệt hoàn toàn. Nó khiến mình luôn cảm thấy ngạc nhiên và hào hứng với thế giới xung quanh và gợi ý cho mình những góc nhìn khác nhau cho một vấn đề. Nhưng mình chỉ tìm hiểu những gì mà mình có thể hiểu được thôi, còn khó quá thì mình không đâm đầu vào đâu, đau đầu lắm!

 

Điều tiếp theo mà mình trải nghiệm với sự “sáng tạo” đó là những câu hỏi. Ta càng đặt câu hỏi, ta sẽ càng tìm thấy những điểm để thay đổi và cách tân. Đó có thể là những câu hỏi nhỏ, cũng có thể là những câu hỏi lớn. Vốn dĩ không quan trọng. Điều quan trọng là câu hỏi khiến ta tò mò, khiến ta suy nghĩ, khiến ta học hỏi và khiến ta muốn thay đổi. Khi ta đặt câu hỏi :”Có cách nào để giặt đồ nhanh hơn được không?”, ta có thể tìm tòi những phương pháp đã có để giúp làm điều này nhanh hơn, khi ấy ta đang học hỏi. Nếu ta không hài long với những phương pháp sẵn có hoặc chưa có phương pháp nào giúp làm điều này, ta cần phải suy nghĩ ra cách để làm điều đó, và “sự sáng tạo” thường sẽ đến khi ta chú tâm vào câu hỏi đặt ra từ ban đầu. Chính vì vậy cho nên mình nghĩ, sáng tạo có thể được nhìn thấy rõ ở những bộ môn nghệ thuật vì sáng tạo nằm gọn trong sự thể hiện của những bộ môn này, thế nhưng sáng tạo, theo mình, bản thấn nó nằm ở câu hỏi. Một hoạ sĩ đặt câu hỏi mình có thể vẽ theo một cách khác được không, một nghệ sĩ tự hỏi làm thế nào để mình thể hiện vai diễn hay một bài nhạc khiến khán giả rung động nhiều hơn, đó là một rừng câu hỏi, một bảng pha màu của những suy nghĩ đan chéo nhau để tìm ra những câu trả lời “sáng tạo” không bao giờ là đủ.

 

Điều cuối cùng, mình nghĩ sáng tạo là phải vui. Mà để vui, thì ta cần sáng tạo cho riêng mình, riêng cuộc sống của mình trước nhất, biến sang tạo thành thói quen, thành mạch suy nghĩ của ta. Mình thường là đứa lười “sang tạo” trong cuộc sống hằng ngày nhưng những lần “ngẫu hứng” bước ra khỏi quỹ đạo thường làm, mình thấy yêu đời hơn vì những trải nghiệm mới mẻ, những học hỏi, tìm tòi thú vị và những câu hỏi mới toanh. Câu hỏi đơn giản có thể là: “Làm sao để ngày hôm nay vui nhỉ?” Hôm nay lần đầu tiên sau bao nhiêu năm mình đã đi tàu lượn siêu tốc đến hai lần, cái thứ mà mình luôn trốn tránh từ lần xem phim kinh dị “Đích đến cuối cùng”. Khi nghe chiếc tàu lượn siêu tốc ở công viên giải trí Linnanmaki đã hơn 60 tuổi và những người điều khiển phanh của tàu lượn này đều từng là phi công, mình đã cảm thấy cả lo sợ lẫn tò mò. Trải nghiệm tim ngừng đập với các trò chơi cảm giác mạnh này khiến mình cảm thấy một ngày thú vị hơn hẳn và thúc đẩy mình tìm những trải nghiệm mới hơn trong tương lai. Sự sáng tạo tất nhiên cũng nằm trong những câu hỏi đơn giản như “làm sao để nấu cơm ngon hơn?”, “làm sao để lau chùi tiện hơn?”. Đặt câu hỏi rồi Google. Áp dụng những ý tưởng sẵn có đối với vấn đề mình đang gặp, theo mình, cũng là sang tạo vì những ý tưởng đó tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của mình, mang đến cho mình sự thay đổi, và đó là sự “sang tạo” đáng yêu mà mình tìm kiếm mỗi ngày. Bạn hãy thử ngay đi, để những sự “sáng tạo” đáng yêu này lấp đầy một ngày mới!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *