Trà chiều công sở

Những buổi trà chiều ở công ty

Trà chiều công sở

Kỳ thực tập ở công ty phần mềm về môi trường chỉ còn một tháng nữa là sẽ kết thúc nhưng mình vẫn không hề muốn rời xa công ty và những đồng nghiệp ở đây. Có lẽ những gì mình nhận được từ nơi đây nhiều hơn mình kỳ vọng. Giám đốc thẳng thắn giao việc cụ thể cho mình từ những ngày đầu ở đây, bình luận và phê bình chi tiết những bản phân tích của mình ngay cả khi đi công tác hoặc trong kì nghỉ với gia đình. Đồng nghiệp đa phần đều là những người trẻ quốc tế thân thiện và sẵn sàng giúp đỡ mình mỗi khi mình gặp khó khăn. Thân thiện là thế, nhưng tụi mình rất ít khi tán gẫu những chuyện bên ngoài trong công ty trừ những giờ ăn trưa trong phòng ăn hoặc những giờ được định trước sẽ sinh hoạt chung như là cùng đi ăn kem hay ăn bánh ngọt. Và từ đó, mình đã biết được hơn nhiều về những người trong công ty ví như chị trưởng nhóm marketing người Ý Erica rất thích đồ ăn và thời trang Nhật và đồng thời cũng rất quan tâm đến việc nhắc nhở và bảo đảm những người trong công ty phân loại rác đúng cách. Chị ấy luôn bảo công ty giúp khách hang giảm lượng carbon thải ra môi trường nên rõ ràng phải quan tâm đến việc phân loại rác thải đúng cách trong công ty. Mình và mọi người trong công ty đã có một khoảng thời gian đầu khá khó khăn trong việc phân loại rác thải đúng cách vì thói quen không phân loại rác ở nhà. “Biowaste” hay rác thải sinh hoạt có lẽ là loại rác đơn giản nhất với mình, còn đối với “Energy waste” và “Mixed waste” thì mình lúc đầu rất mơ hồ. Sau một thời gian đọc hướng dẫn mới của chị Erica, mình và mọi người mới dần quen với việc này.

 

 

 

Ngoài chị Erica, mình còn chơi khá thân với cô bạn người Nga trong đội marketing. Mình và bạn ấy thường cùng đi đến những quán ăn Nhật hay Việt mỗi khi có dịp. Trong công ty còn có rất nhiều những người thú vị khác như anh chàng người Anh vui tính, anh quản lý cơ sở dữ liệu cơ bắp người Bulgaria và chú tiến sĩ về môi trường người Venezuala khiêm tốn mới vào công ty. Mỗi người đều dạy cho mình rất nhiều điều. Cũng không thể không kể đến những anh chàng và cô nàng người Phần mà mình được quen biết trong công ty. Mình nhớ những buổi mọi người trong công ty quây quần trong phòng bếp bàn luận về con người Phần Lan, văn hoá ở đây và so sánh nó với những nơi khác. Ví như có những ngày khi bàn luận về cách diễn thuyết của thế hệ người Phần trước với một tông giọng đều đều ru ngủ và không có đam mê trong lời nói, chị người Phần đã kết lại một câu chỉ rõ về nguyên nhân này: Vấn đề chính là chúng tôi không phải là giống người nồng nhiệt (passionate). Mình nghĩ có lẽ đúng. Mà có vẻ sự không nồng nhiệt đó cũng thường không đi kèm sự hiếu thắng. Mình nhớ lại hôm trước xem một video hài về 2 người đại uý của phần lan đến nói chuyện với bên quân sự của một nước khác rằng bên phía họ đã xâm phạm biên giới hang không của phần lan. Thế là ông trưởng ban quân sự bên kia mới hỏi “Tôi đã hiểu, thế thì sao (sitten?). Hai người đại uý Phần Lan nhìn nhau ngơ ngác rồi lại tiếp tục nói :”Thì chúng tôi sẽ rất rất là tức giận”. Bên phía đó lại tiếp tục hỏi tiếp “Đã hiểu là mấy ông tức giận rồi, nhưng thì sao nữa? (sitten?). Hỏi qua hỏi lại như thế mấy bận thì bên phía phần lan mới nhìn nhau và kết luận là hi vọng bên nước còn lại sẽ không tái phạm như vậy nữa, và thế là hết phim mà không có một lời đe doạ hay răn đe nào. Lúc mới coi mình thấy có thể là do đất nước nhỏ bé quá nên họ khá nhu nhược trong quân sự chăng? Nhưng khi ngẫm lại thì minh mới thấy như một số nước tuy nhỏ và lạc hậu nhưng không hề sợ các nước lớn khác như triều tiên chẳng hạn mà thậm chí còn hiếu chiến nữa, Cái hài của bộ phim nằm ở cái tính cách điển hình của những con người nơi đây, to lớn nhưng cũng rất hiền lành vô hại. Hai ông đại uý Phần Lan cao to lực lưỡng là thế nhưng vẫn lắp bắp trước ông tướng nhỏ con của nước kia. Nhiều lúc thấy sao mà dễ thương đến lạ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *