Category Archives: Tản mạn

Cách mình yêu một bài nhạc

Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên

Dường như ai cũng yêu âm nhạc. Mình chưa từng biết một ai xung quanh mình không yêu âm nhạc, từ bài nhạc thiếu nhi của các em nhỏ hàng xóm lắc lư theo điệu, các bài nhạc trẻ bạn bè trang lứa mình ai cũng ngâm nga hát theo, các bài nhạc vàng ba mẹ và cô chú mở trên máy tính và dàn âm thanh cho đến các bài nhạc cải lương và dân ca bà ngoại thường nghe, ai ai cũng yêu âm nhạc. Và mình cũng không ngoại lệ. Mình yêu âm nhạc đầu tiên vì giai điệu vì nó mang đến những nhịp điệu khác nhau cho cuộc sống của mình từ dịu dàng sâu lắng đến sôi động, trẻ trung.

 

Mình khồng nghe nhạc hoàn toàn ở một thể loại cả. Trong playlist của mình có những bài nhạc trẻ mới nhất lẫn những bài hát có tuổi đời đã vài thế hệ. Đối với mình, chỉ cần những âm điệu đó khiến mình rung động, hào hứng, yêu đời hay trầm lắng, suy tư thì đó chính là bài nhạc của mình. Điều thứ hai khiến mình yêu một bài nhạc đến từ nội dung của bài hát. Nội dung có thể trữ tình, đầy hàm ý như những bài thơ xưa hay khơi mạch nguồn từ những suy nghĩ bình dị mà chân thành, hoà vào với suy nghĩ, đồng điệu với trái tim. Nếu giai điệu của bài hát khiến mình muốn ngâm nga thì nội dung của bài hát khiến mình biết khi nào muốn đeo tai nghe lên để hoà dòng tâm sự.

Có lần khi ngồi trên xe buýt, mình vô tình bật đến bài “Chiều tàn” của ca sĩ Hoàng Oanh. Đó là một chiều đầy thơ mộng ngắm nhìn cảnh sắc chiều về trên khấp những cánh rừng bạt ngàn ở Phần Lan qua ô cửa kính trên xe. Những câu từ của bài hát gần như đưa mình ngay vào một thế giới đầy thơ mộng của nắng chiều, của con đò, của dòng sống với những đám mây trôi lững lờ. Giây phút khi nghe những âm điệu lời ca ấy, trái tim mình rung động thật mãnh liệt, như cảm xúc khi nhìn ngắm một đoá hoa đầu mùa mới nở, đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc lâng lâng mà âm nhạc mang lại. Trái tim người nghệ sĩ thật diệu kì làm sao, có thể mang rung động tinh tế của mình vào âm nhạc và truyền đi rung động đó đến hàng triệu triệu con người. Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao một số bài nhạc lại trở nên bất hủ, mà thật ra gần như tất cả các bài nhạc đều sống với thời gian.

 

Chừng nào con tim chúng ta còn đập với những lời ca từ những thập niên về trước, chừng ấy những ca khúc đó vẫn sẽ tồn tại cùng những vui buồn hờn giận suy tư của ta trong cuộc đời. Có những bài hát phải qua những trải nghiệm nhất định ta mới thấy cái ngọt ngào lẫn trầm lắng trong từng lời ca câu hát, và có những bài hát chỉ giai điệu thôi đã làm ngọt ngào một ngày xanh. Cảm ơn những lời ca câu hát, những âm điệu sắc màu của cuộc đời đã lan toả trong ta niềm tin yêu vào cuộc sống tươi đẹp này.

Sáng tạo? Mi từ vì sao nào đến

Những ngày qua mình hay suy nghĩ về cái sự sáng tạo và tất tần tật những điều xung quanh sự trải nghiệm của mình với nó. Bản thân khái niệm này khá mơ hồ với mình khi mình còn nhỏ vì đó là một từ mang tính tích cực, lại được khuyến khích bởi bất cứ giáo viên nào từ thi mình còn thò lò mũi đi học tiểu học như “Các em cần có nhiều ý tưởng sáng tạo…” Khi nhận được lời phê “Có nhiều ý tưởng sang tạo” trong bài tập làm văn của mình, mình cảm thấy sáng tạo chỉ đơn giản là thay đổi một chút những gì trong cách làm thong thường bằng cái gì đó của mình. Như hồi ấy cô bảo mình tả cặp sách, nếu bài văn mẫu nào cũng sẽ mô tả rất rất nhiều về các hình thù xinh đẹp ở bên ngoài cặp sách, mình sẽ mô tả đúng chiếc cặp sách của mình với màu sắc đơn giản và chẳng có hình thù đẹp đẽ gì nhưng mình lại vẫn rất yêu quí nó. Hay như hồi mình tả con gà trống, mình tả từ đầu tới chân nhưng lại quên mất tả cái cổ ở giữa, thế là mình sẽ chêm vào một cái gì đó ở cuối bài về chiếc cổ và khiến nó nổi bật lên. Có lẽ khái niệm đàu tiên của mình về sang tạo đến từ những lần viết văn ấy. Cái luôn khiến mình tò mò là chút thêm thắt “cái gì đó của mình” đến từ đâu? Sau này lớn lên mình đã học được một vài thứ đóng góp cho cái sự “sáng tạo”.

Creativity hub

Đầu tiên, cái sự sáng tạo đó đến từ việc học. Việc học ở đây không chỉ giới hạn ở trường mà ở mọi cái mà chúng ta tiếp thu hằng ngày trong cuộc sống. Mình nhận ra hồi ấy mình có thể chuyển ngòi bút linh hoạt trong bài tập làm văn bậc tiểu học vì mình đã được mẹ cho đọc rất nhiều truyện và sách từ khi còn nhỏ. Những cuốn truyện như “Không gia đình” mà mẹ mượn cho mình từ thư viện trường đã dạy cho mình cách sử dụng ngòi bút để thể hiện cảm xúc thực với những thứ xung quanh mình. Các lối viết truyện đã thấm vào mình từ lúc nào không hay để mình có thể “sáng tạo” với những câu văn tưởng như chỉ có thể đơn giản đi theo những bài văn mẫu chuẩn mực. Một đièu thú vị nữa của việc học chính là kiến thức trong một lĩnh vực có thể liên quan một cách không ngờ đến những vấn đề trong những lĩnh vực khác biệt hoàn toàn. Chính vì thế, mình rất hứng thú với các lĩnh vực khác nhau bên ngoài kinh doanh vì ở đó mình tìm thấy những vấn đề và lối suy nghĩ khác biệt hoàn toàn. Nó khiến mình luôn cảm thấy ngạc nhiên và hào hứng với thế giới xung quanh và gợi ý cho mình những góc nhìn khác nhau cho một vấn đề. Nhưng mình chỉ tìm hiểu những gì mà mình có thể hiểu được thôi, còn khó quá thì mình không đâm đầu vào đâu, đau đầu lắm!

 

Điều tiếp theo mà mình trải nghiệm với sự “sáng tạo” đó là những câu hỏi. Ta càng đặt câu hỏi, ta sẽ càng tìm thấy những điểm để thay đổi và cách tân. Đó có thể là những câu hỏi nhỏ, cũng có thể là những câu hỏi lớn. Vốn dĩ không quan trọng. Điều quan trọng là câu hỏi khiến ta tò mò, khiến ta suy nghĩ, khiến ta học hỏi và khiến ta muốn thay đổi. Khi ta đặt câu hỏi :”Có cách nào để giặt đồ nhanh hơn được không?”, ta có thể tìm tòi những phương pháp đã có để giúp làm điều này nhanh hơn, khi ấy ta đang học hỏi. Nếu ta không hài long với những phương pháp sẵn có hoặc chưa có phương pháp nào giúp làm điều này, ta cần phải suy nghĩ ra cách để làm điều đó, và “sự sáng tạo” thường sẽ đến khi ta chú tâm vào câu hỏi đặt ra từ ban đầu. Chính vì vậy cho nên mình nghĩ, sáng tạo có thể được nhìn thấy rõ ở những bộ môn nghệ thuật vì sáng tạo nằm gọn trong sự thể hiện của những bộ môn này, thế nhưng sáng tạo, theo mình, bản thấn nó nằm ở câu hỏi. Một hoạ sĩ đặt câu hỏi mình có thể vẽ theo một cách khác được không, một nghệ sĩ tự hỏi làm thế nào để mình thể hiện vai diễn hay một bài nhạc khiến khán giả rung động nhiều hơn, đó là một rừng câu hỏi, một bảng pha màu của những suy nghĩ đan chéo nhau để tìm ra những câu trả lời “sáng tạo” không bao giờ là đủ.

 

Điều cuối cùng, mình nghĩ sáng tạo là phải vui. Mà để vui, thì ta cần sáng tạo cho riêng mình, riêng cuộc sống của mình trước nhất, biến sang tạo thành thói quen, thành mạch suy nghĩ của ta. Mình thường là đứa lười “sang tạo” trong cuộc sống hằng ngày nhưng những lần “ngẫu hứng” bước ra khỏi quỹ đạo thường làm, mình thấy yêu đời hơn vì những trải nghiệm mới mẻ, những học hỏi, tìm tòi thú vị và những câu hỏi mới toanh. Câu hỏi đơn giản có thể là: “Làm sao để ngày hôm nay vui nhỉ?” Hôm nay lần đầu tiên sau bao nhiêu năm mình đã đi tàu lượn siêu tốc đến hai lần, cái thứ mà mình luôn trốn tránh từ lần xem phim kinh dị “Đích đến cuối cùng”. Khi nghe chiếc tàu lượn siêu tốc ở công viên giải trí Linnanmaki đã hơn 60 tuổi và những người điều khiển phanh của tàu lượn này đều từng là phi công, mình đã cảm thấy cả lo sợ lẫn tò mò. Trải nghiệm tim ngừng đập với các trò chơi cảm giác mạnh này khiến mình cảm thấy một ngày thú vị hơn hẳn và thúc đẩy mình tìm những trải nghiệm mới hơn trong tương lai. Sự sáng tạo tất nhiên cũng nằm trong những câu hỏi đơn giản như “làm sao để nấu cơm ngon hơn?”, “làm sao để lau chùi tiện hơn?”. Đặt câu hỏi rồi Google. Áp dụng những ý tưởng sẵn có đối với vấn đề mình đang gặp, theo mình, cũng là sang tạo vì những ý tưởng đó tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của mình, mang đến cho mình sự thay đổi, và đó là sự “sang tạo” đáng yêu mà mình tìm kiếm mỗi ngày. Bạn hãy thử ngay đi, để những sự “sáng tạo” đáng yêu này lấp đầy một ngày mới!

Những buổi trà chiều ở công ty

Trà chiều công sở

Kỳ thực tập ở công ty phần mềm về môi trường chỉ còn một tháng nữa là sẽ kết thúc nhưng mình vẫn không hề muốn rời xa công ty và những đồng nghiệp ở đây. Có lẽ những gì mình nhận được từ nơi đây nhiều hơn mình kỳ vọng. Giám đốc thẳng thắn giao việc cụ thể cho mình từ những ngày đầu ở đây, bình luận và phê bình chi tiết những bản phân tích của mình ngay cả khi đi công tác hoặc trong kì nghỉ với gia đình. Đồng nghiệp đa phần đều là những người trẻ quốc tế thân thiện và sẵn sàng giúp đỡ mình mỗi khi mình gặp khó khăn. Thân thiện là thế, nhưng tụi mình rất ít khi tán gẫu những chuyện bên ngoài trong công ty trừ những giờ ăn trưa trong phòng ăn hoặc những giờ được định trước sẽ sinh hoạt chung như là cùng đi ăn kem hay ăn bánh ngọt. Và từ đó, mình đã biết được hơn nhiều về những người trong công ty ví như chị trưởng nhóm marketing người Ý Erica rất thích đồ ăn và thời trang Nhật và đồng thời cũng rất quan tâm đến việc nhắc nhở và bảo đảm những người trong công ty phân loại rác đúng cách. Chị ấy luôn bảo công ty giúp khách hang giảm lượng carbon thải ra môi trường nên rõ ràng phải quan tâm đến việc phân loại rác thải đúng cách trong công ty. Mình và mọi người trong công ty đã có một khoảng thời gian đầu khá khó khăn trong việc phân loại rác thải đúng cách vì thói quen không phân loại rác ở nhà. “Biowaste” hay rác thải sinh hoạt có lẽ là loại rác đơn giản nhất với mình, còn đối với “Energy waste” và “Mixed waste” thì mình lúc đầu rất mơ hồ. Sau một thời gian đọc hướng dẫn mới của chị Erica, mình và mọi người mới dần quen với việc này.

 

 

 

Ngoài chị Erica, mình còn chơi khá thân với cô bạn người Nga trong đội marketing. Mình và bạn ấy thường cùng đi đến những quán ăn Nhật hay Việt mỗi khi có dịp. Trong công ty còn có rất nhiều những người thú vị khác như anh chàng người Anh vui tính, anh quản lý cơ sở dữ liệu cơ bắp người Bulgaria và chú tiến sĩ về môi trường người Venezuala khiêm tốn mới vào công ty. Mỗi người đều dạy cho mình rất nhiều điều. Cũng không thể không kể đến những anh chàng và cô nàng người Phần mà mình được quen biết trong công ty. Mình nhớ những buổi mọi người trong công ty quây quần trong phòng bếp bàn luận về con người Phần Lan, văn hoá ở đây và so sánh nó với những nơi khác. Ví như có những ngày khi bàn luận về cách diễn thuyết của thế hệ người Phần trước với một tông giọng đều đều ru ngủ và không có đam mê trong lời nói, chị người Phần đã kết lại một câu chỉ rõ về nguyên nhân này: Vấn đề chính là chúng tôi không phải là giống người nồng nhiệt (passionate). Mình nghĩ có lẽ đúng. Mà có vẻ sự không nồng nhiệt đó cũng thường không đi kèm sự hiếu thắng. Mình nhớ lại hôm trước xem một video hài về 2 người đại uý của phần lan đến nói chuyện với bên quân sự của một nước khác rằng bên phía họ đã xâm phạm biên giới hang không của phần lan. Thế là ông trưởng ban quân sự bên kia mới hỏi “Tôi đã hiểu, thế thì sao (sitten?). Hai người đại uý Phần Lan nhìn nhau ngơ ngác rồi lại tiếp tục nói :”Thì chúng tôi sẽ rất rất là tức giận”. Bên phía đó lại tiếp tục hỏi tiếp “Đã hiểu là mấy ông tức giận rồi, nhưng thì sao nữa? (sitten?). Hỏi qua hỏi lại như thế mấy bận thì bên phía phần lan mới nhìn nhau và kết luận là hi vọng bên nước còn lại sẽ không tái phạm như vậy nữa, và thế là hết phim mà không có một lời đe doạ hay răn đe nào. Lúc mới coi mình thấy có thể là do đất nước nhỏ bé quá nên họ khá nhu nhược trong quân sự chăng? Nhưng khi ngẫm lại thì minh mới thấy như một số nước tuy nhỏ và lạc hậu nhưng không hề sợ các nước lớn khác như triều tiên chẳng hạn mà thậm chí còn hiếu chiến nữa, Cái hài của bộ phim nằm ở cái tính cách điển hình của những con người nơi đây, to lớn nhưng cũng rất hiền lành vô hại. Hai ông đại uý Phần Lan cao to lực lưỡng là thế nhưng vẫn lắp bắp trước ông tướng nhỏ con của nước kia. Nhiều lúc thấy sao mà dễ thương đến lạ!