Nha Trang

Cách mình yêu một bài nhạc

Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên

Dường như ai cũng yêu âm nhạc. Mình chưa từng biết một ai xung quanh mình không yêu âm nhạc, từ bài nhạc thiếu nhi của các em nhỏ hàng xóm lắc lư theo điệu, các bài nhạc trẻ bạn bè trang lứa mình ai cũng ngâm nga hát theo, các bài nhạc vàng ba mẹ và cô chú mở trên máy tính và dàn âm thanh cho đến các bài nhạc cải lương và dân ca bà ngoại thường nghe, ai ai cũng yêu âm nhạc. Và mình cũng không ngoại lệ. Mình yêu âm nhạc đầu tiên vì giai điệu vì nó mang đến những nhịp điệu khác nhau cho cuộc sống của mình từ dịu dàng sâu lắng đến sôi động, trẻ trung.

 

Mình khồng nghe nhạc hoàn toàn ở một thể loại cả. Trong playlist của mình có những bài nhạc trẻ mới nhất lẫn những bài hát có tuổi đời đã vài thế hệ. Đối với mình, chỉ cần những âm điệu đó khiến mình rung động, hào hứng, yêu đời hay trầm lắng, suy tư thì đó chính là bài nhạc của mình. Điều thứ hai khiến mình yêu một bài nhạc đến từ nội dung của bài hát. Nội dung có thể trữ tình, đầy hàm ý như những bài thơ xưa hay khơi mạch nguồn từ những suy nghĩ bình dị mà chân thành, hoà vào với suy nghĩ, đồng điệu với trái tim. Nếu giai điệu của bài hát khiến mình muốn ngâm nga thì nội dung của bài hát khiến mình biết khi nào muốn đeo tai nghe lên để hoà dòng tâm sự.

Có lần khi ngồi trên xe buýt, mình vô tình bật đến bài “Chiều tàn” của ca sĩ Hoàng Oanh. Đó là một chiều đầy thơ mộng ngắm nhìn cảnh sắc chiều về trên khấp những cánh rừng bạt ngàn ở Phần Lan qua ô cửa kính trên xe. Những câu từ của bài hát gần như đưa mình ngay vào một thế giới đầy thơ mộng của nắng chiều, của con đò, của dòng sống với những đám mây trôi lững lờ. Giây phút khi nghe những âm điệu lời ca ấy, trái tim mình rung động thật mãnh liệt, như cảm xúc khi nhìn ngắm một đoá hoa đầu mùa mới nở, đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc lâng lâng mà âm nhạc mang lại. Trái tim người nghệ sĩ thật diệu kì làm sao, có thể mang rung động tinh tế của mình vào âm nhạc và truyền đi rung động đó đến hàng triệu triệu con người. Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao một số bài nhạc lại trở nên bất hủ, mà thật ra gần như tất cả các bài nhạc đều sống với thời gian.

 

Chừng nào con tim chúng ta còn đập với những lời ca từ những thập niên về trước, chừng ấy những ca khúc đó vẫn sẽ tồn tại cùng những vui buồn hờn giận suy tư của ta trong cuộc đời. Có những bài hát phải qua những trải nghiệm nhất định ta mới thấy cái ngọt ngào lẫn trầm lắng trong từng lời ca câu hát, và có những bài hát chỉ giai điệu thôi đã làm ngọt ngào một ngày xanh. Cảm ơn những lời ca câu hát, những âm điệu sắc màu của cuộc đời đã lan toả trong ta niềm tin yêu vào cuộc sống tươi đẹp này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *