Inspiring data storytelling collection -1-

DATA STORYTELLING COLLECTION

  1. The chart from Pew Research Center (Link)

image

-We can get the key idea that Democrats and Republican’s viewpoints are more divided over the 30-year time span through the distribution graphs quickly.

-The data-ink principle is followed closely. There are not irrelevant data illustrations in the visualization such as the vertical axis, and confusing numbers.

-Putting the two political population distribution on the same scale for political tendency is very creative and effective. The median white vertical lines indicate the fact that these are the population distribution.

-The colors of Republican and Democrat are used widely to show the distinction between the two party. The purple color is the result of blending these two colors, showing the parts of Republican and Democrat population having viewpoints towards more of the other side.

-The graph also enables us to make comparisons horizontally without effort.

 

Cách mình yêu một bài nhạc

Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên

Dường như ai cũng yêu âm nhạc. Mình chưa từng biết một ai xung quanh mình không yêu âm nhạc, từ bài nhạc thiếu nhi của các em nhỏ hàng xóm lắc lư theo điệu, các bài nhạc trẻ bạn bè trang lứa mình ai cũng ngâm nga hát theo, các bài nhạc vàng ba mẹ và cô chú mở trên máy tính và dàn âm thanh cho đến các bài nhạc cải lương và dân ca bà ngoại thường nghe, ai ai cũng yêu âm nhạc. Và mình cũng không ngoại lệ. Mình yêu âm nhạc đầu tiên vì giai điệu vì nó mang đến những nhịp điệu khác nhau cho cuộc sống của mình từ dịu dàng sâu lắng đến sôi động, trẻ trung.

 

Mình khồng nghe nhạc hoàn toàn ở một thể loại cả. Trong playlist của mình có những bài nhạc trẻ mới nhất lẫn những bài hát có tuổi đời đã vài thế hệ. Đối với mình, chỉ cần những âm điệu đó khiến mình rung động, hào hứng, yêu đời hay trầm lắng, suy tư thì đó chính là bài nhạc của mình. Điều thứ hai khiến mình yêu một bài nhạc đến từ nội dung của bài hát. Nội dung có thể trữ tình, đầy hàm ý như những bài thơ xưa hay khơi mạch nguồn từ những suy nghĩ bình dị mà chân thành, hoà vào với suy nghĩ, đồng điệu với trái tim. Nếu giai điệu của bài hát khiến mình muốn ngâm nga thì nội dung của bài hát khiến mình biết khi nào muốn đeo tai nghe lên để hoà dòng tâm sự.

Có lần khi ngồi trên xe buýt, mình vô tình bật đến bài “Chiều tàn” của ca sĩ Hoàng Oanh. Đó là một chiều đầy thơ mộng ngắm nhìn cảnh sắc chiều về trên khấp những cánh rừng bạt ngàn ở Phần Lan qua ô cửa kính trên xe. Những câu từ của bài hát gần như đưa mình ngay vào một thế giới đầy thơ mộng của nắng chiều, của con đò, của dòng sống với những đám mây trôi lững lờ. Giây phút khi nghe những âm điệu lời ca ấy, trái tim mình rung động thật mãnh liệt, như cảm xúc khi nhìn ngắm một đoá hoa đầu mùa mới nở, đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc lâng lâng mà âm nhạc mang lại. Trái tim người nghệ sĩ thật diệu kì làm sao, có thể mang rung động tinh tế của mình vào âm nhạc và truyền đi rung động đó đến hàng triệu triệu con người. Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao một số bài nhạc lại trở nên bất hủ, mà thật ra gần như tất cả các bài nhạc đều sống với thời gian.

 

Chừng nào con tim chúng ta còn đập với những lời ca từ những thập niên về trước, chừng ấy những ca khúc đó vẫn sẽ tồn tại cùng những vui buồn hờn giận suy tư của ta trong cuộc đời. Có những bài hát phải qua những trải nghiệm nhất định ta mới thấy cái ngọt ngào lẫn trầm lắng trong từng lời ca câu hát, và có những bài hát chỉ giai điệu thôi đã làm ngọt ngào một ngày xanh. Cảm ơn những lời ca câu hát, những âm điệu sắc màu của cuộc đời đã lan toả trong ta niềm tin yêu vào cuộc sống tươi đẹp này.

Sáng tạo? Mi từ vì sao nào đến

Những ngày qua mình hay suy nghĩ về cái sự sáng tạo và tất tần tật những điều xung quanh sự trải nghiệm của mình với nó. Bản thân khái niệm này khá mơ hồ với mình khi mình còn nhỏ vì đó là một từ mang tính tích cực, lại được khuyến khích bởi bất cứ giáo viên nào từ thi mình còn thò lò mũi đi học tiểu học như “Các em cần có nhiều ý tưởng sáng tạo…” Khi nhận được lời phê “Có nhiều ý tưởng sang tạo” trong bài tập làm văn của mình, mình cảm thấy sáng tạo chỉ đơn giản là thay đổi một chút những gì trong cách làm thong thường bằng cái gì đó của mình. Như hồi ấy cô bảo mình tả cặp sách, nếu bài văn mẫu nào cũng sẽ mô tả rất rất nhiều về các hình thù xinh đẹp ở bên ngoài cặp sách, mình sẽ mô tả đúng chiếc cặp sách của mình với màu sắc đơn giản và chẳng có hình thù đẹp đẽ gì nhưng mình lại vẫn rất yêu quí nó. Hay như hồi mình tả con gà trống, mình tả từ đầu tới chân nhưng lại quên mất tả cái cổ ở giữa, thế là mình sẽ chêm vào một cái gì đó ở cuối bài về chiếc cổ và khiến nó nổi bật lên. Có lẽ khái niệm đàu tiên của mình về sang tạo đến từ những lần viết văn ấy. Cái luôn khiến mình tò mò là chút thêm thắt “cái gì đó của mình” đến từ đâu? Sau này lớn lên mình đã học được một vài thứ đóng góp cho cái sự “sáng tạo”.

Creativity hub

Đầu tiên, cái sự sáng tạo đó đến từ việc học. Việc học ở đây không chỉ giới hạn ở trường mà ở mọi cái mà chúng ta tiếp thu hằng ngày trong cuộc sống. Mình nhận ra hồi ấy mình có thể chuyển ngòi bút linh hoạt trong bài tập làm văn bậc tiểu học vì mình đã được mẹ cho đọc rất nhiều truyện và sách từ khi còn nhỏ. Những cuốn truyện như “Không gia đình” mà mẹ mượn cho mình từ thư viện trường đã dạy cho mình cách sử dụng ngòi bút để thể hiện cảm xúc thực với những thứ xung quanh mình. Các lối viết truyện đã thấm vào mình từ lúc nào không hay để mình có thể “sáng tạo” với những câu văn tưởng như chỉ có thể đơn giản đi theo những bài văn mẫu chuẩn mực. Một đièu thú vị nữa của việc học chính là kiến thức trong một lĩnh vực có thể liên quan một cách không ngờ đến những vấn đề trong những lĩnh vực khác biệt hoàn toàn. Chính vì thế, mình rất hứng thú với các lĩnh vực khác nhau bên ngoài kinh doanh vì ở đó mình tìm thấy những vấn đề và lối suy nghĩ khác biệt hoàn toàn. Nó khiến mình luôn cảm thấy ngạc nhiên và hào hứng với thế giới xung quanh và gợi ý cho mình những góc nhìn khác nhau cho một vấn đề. Nhưng mình chỉ tìm hiểu những gì mà mình có thể hiểu được thôi, còn khó quá thì mình không đâm đầu vào đâu, đau đầu lắm!

 

Điều tiếp theo mà mình trải nghiệm với sự “sáng tạo” đó là những câu hỏi. Ta càng đặt câu hỏi, ta sẽ càng tìm thấy những điểm để thay đổi và cách tân. Đó có thể là những câu hỏi nhỏ, cũng có thể là những câu hỏi lớn. Vốn dĩ không quan trọng. Điều quan trọng là câu hỏi khiến ta tò mò, khiến ta suy nghĩ, khiến ta học hỏi và khiến ta muốn thay đổi. Khi ta đặt câu hỏi :”Có cách nào để giặt đồ nhanh hơn được không?”, ta có thể tìm tòi những phương pháp đã có để giúp làm điều này nhanh hơn, khi ấy ta đang học hỏi. Nếu ta không hài long với những phương pháp sẵn có hoặc chưa có phương pháp nào giúp làm điều này, ta cần phải suy nghĩ ra cách để làm điều đó, và “sự sáng tạo” thường sẽ đến khi ta chú tâm vào câu hỏi đặt ra từ ban đầu. Chính vì vậy cho nên mình nghĩ, sáng tạo có thể được nhìn thấy rõ ở những bộ môn nghệ thuật vì sáng tạo nằm gọn trong sự thể hiện của những bộ môn này, thế nhưng sáng tạo, theo mình, bản thấn nó nằm ở câu hỏi. Một hoạ sĩ đặt câu hỏi mình có thể vẽ theo một cách khác được không, một nghệ sĩ tự hỏi làm thế nào để mình thể hiện vai diễn hay một bài nhạc khiến khán giả rung động nhiều hơn, đó là một rừng câu hỏi, một bảng pha màu của những suy nghĩ đan chéo nhau để tìm ra những câu trả lời “sáng tạo” không bao giờ là đủ.

 

Điều cuối cùng, mình nghĩ sáng tạo là phải vui. Mà để vui, thì ta cần sáng tạo cho riêng mình, riêng cuộc sống của mình trước nhất, biến sang tạo thành thói quen, thành mạch suy nghĩ của ta. Mình thường là đứa lười “sang tạo” trong cuộc sống hằng ngày nhưng những lần “ngẫu hứng” bước ra khỏi quỹ đạo thường làm, mình thấy yêu đời hơn vì những trải nghiệm mới mẻ, những học hỏi, tìm tòi thú vị và những câu hỏi mới toanh. Câu hỏi đơn giản có thể là: “Làm sao để ngày hôm nay vui nhỉ?” Hôm nay lần đầu tiên sau bao nhiêu năm mình đã đi tàu lượn siêu tốc đến hai lần, cái thứ mà mình luôn trốn tránh từ lần xem phim kinh dị “Đích đến cuối cùng”. Khi nghe chiếc tàu lượn siêu tốc ở công viên giải trí Linnanmaki đã hơn 60 tuổi và những người điều khiển phanh của tàu lượn này đều từng là phi công, mình đã cảm thấy cả lo sợ lẫn tò mò. Trải nghiệm tim ngừng đập với các trò chơi cảm giác mạnh này khiến mình cảm thấy một ngày thú vị hơn hẳn và thúc đẩy mình tìm những trải nghiệm mới hơn trong tương lai. Sự sáng tạo tất nhiên cũng nằm trong những câu hỏi đơn giản như “làm sao để nấu cơm ngon hơn?”, “làm sao để lau chùi tiện hơn?”. Đặt câu hỏi rồi Google. Áp dụng những ý tưởng sẵn có đối với vấn đề mình đang gặp, theo mình, cũng là sang tạo vì những ý tưởng đó tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của mình, mang đến cho mình sự thay đổi, và đó là sự “sang tạo” đáng yêu mà mình tìm kiếm mỗi ngày. Bạn hãy thử ngay đi, để những sự “sáng tạo” đáng yêu này lấp đầy một ngày mới!

Những buổi trà chiều ở công ty

Trà chiều công sở

Kỳ thực tập ở công ty phần mềm về môi trường chỉ còn một tháng nữa là sẽ kết thúc nhưng mình vẫn không hề muốn rời xa công ty và những đồng nghiệp ở đây. Có lẽ những gì mình nhận được từ nơi đây nhiều hơn mình kỳ vọng. Giám đốc thẳng thắn giao việc cụ thể cho mình từ những ngày đầu ở đây, bình luận và phê bình chi tiết những bản phân tích của mình ngay cả khi đi công tác hoặc trong kì nghỉ với gia đình. Đồng nghiệp đa phần đều là những người trẻ quốc tế thân thiện và sẵn sàng giúp đỡ mình mỗi khi mình gặp khó khăn. Thân thiện là thế, nhưng tụi mình rất ít khi tán gẫu những chuyện bên ngoài trong công ty trừ những giờ ăn trưa trong phòng ăn hoặc những giờ được định trước sẽ sinh hoạt chung như là cùng đi ăn kem hay ăn bánh ngọt. Và từ đó, mình đã biết được hơn nhiều về những người trong công ty ví như chị trưởng nhóm marketing người Ý Erica rất thích đồ ăn và thời trang Nhật và đồng thời cũng rất quan tâm đến việc nhắc nhở và bảo đảm những người trong công ty phân loại rác đúng cách. Chị ấy luôn bảo công ty giúp khách hang giảm lượng carbon thải ra môi trường nên rõ ràng phải quan tâm đến việc phân loại rác thải đúng cách trong công ty. Mình và mọi người trong công ty đã có một khoảng thời gian đầu khá khó khăn trong việc phân loại rác thải đúng cách vì thói quen không phân loại rác ở nhà. “Biowaste” hay rác thải sinh hoạt có lẽ là loại rác đơn giản nhất với mình, còn đối với “Energy waste” và “Mixed waste” thì mình lúc đầu rất mơ hồ. Sau một thời gian đọc hướng dẫn mới của chị Erica, mình và mọi người mới dần quen với việc này.

 

 

 

Ngoài chị Erica, mình còn chơi khá thân với cô bạn người Nga trong đội marketing. Mình và bạn ấy thường cùng đi đến những quán ăn Nhật hay Việt mỗi khi có dịp. Trong công ty còn có rất nhiều những người thú vị khác như anh chàng người Anh vui tính, anh quản lý cơ sở dữ liệu cơ bắp người Bulgaria và chú tiến sĩ về môi trường người Venezuala khiêm tốn mới vào công ty. Mỗi người đều dạy cho mình rất nhiều điều. Cũng không thể không kể đến những anh chàng và cô nàng người Phần mà mình được quen biết trong công ty. Mình nhớ những buổi mọi người trong công ty quây quần trong phòng bếp bàn luận về con người Phần Lan, văn hoá ở đây và so sánh nó với những nơi khác. Ví như có những ngày khi bàn luận về cách diễn thuyết của thế hệ người Phần trước với một tông giọng đều đều ru ngủ và không có đam mê trong lời nói, chị người Phần đã kết lại một câu chỉ rõ về nguyên nhân này: Vấn đề chính là chúng tôi không phải là giống người nồng nhiệt (passionate). Mình nghĩ có lẽ đúng. Mà có vẻ sự không nồng nhiệt đó cũng thường không đi kèm sự hiếu thắng. Mình nhớ lại hôm trước xem một video hài về 2 người đại uý của phần lan đến nói chuyện với bên quân sự của một nước khác rằng bên phía họ đã xâm phạm biên giới hang không của phần lan. Thế là ông trưởng ban quân sự bên kia mới hỏi “Tôi đã hiểu, thế thì sao (sitten?). Hai người đại uý Phần Lan nhìn nhau ngơ ngác rồi lại tiếp tục nói :”Thì chúng tôi sẽ rất rất là tức giận”. Bên phía đó lại tiếp tục hỏi tiếp “Đã hiểu là mấy ông tức giận rồi, nhưng thì sao nữa? (sitten?). Hỏi qua hỏi lại như thế mấy bận thì bên phía phần lan mới nhìn nhau và kết luận là hi vọng bên nước còn lại sẽ không tái phạm như vậy nữa, và thế là hết phim mà không có một lời đe doạ hay răn đe nào. Lúc mới coi mình thấy có thể là do đất nước nhỏ bé quá nên họ khá nhu nhược trong quân sự chăng? Nhưng khi ngẫm lại thì minh mới thấy như một số nước tuy nhỏ và lạc hậu nhưng không hề sợ các nước lớn khác như triều tiên chẳng hạn mà thậm chí còn hiếu chiến nữa, Cái hài của bộ phim nằm ở cái tính cách điển hình của những con người nơi đây, to lớn nhưng cũng rất hiền lành vô hại. Hai ông đại uý Phần Lan cao to lực lưỡng là thế nhưng vẫn lắp bắp trước ông tướng nhỏ con của nước kia. Nhiều lúc thấy sao mà dễ thương đến lạ!

The best marketing trend I have seen so far in 2016

Every new year seems to come up with a term or two describing a new concept that promises to change the landscape of marketing and business forever. However, there are always some concepts that remain with time and prove their importance, while others disappear as quickly as how they appear and are often referred to as “buzz words”.

So, the question now as we are already starting 2016 is what marketing trends have done well so far?

Because if they are truly effective marketing ideas and tactics, we are better off paying close attention to them in order to get ahead in the game.

As one makes a quick search on the internet, it is quite easy to find many articles and answers regarding the marketing trend of the year. For example, onBOOSTtheNEWS, there are different predictions regarding the future of 2016, for example, “the year of bigger, braver, bolder content”,  ” the year of live streaming”, “the year of online shows”, “the year of improving online ads”. For me, among all the predictions, what I have seen so far is the rise of real-time content marketing: the marketing trend of 2016.

Why do I have this kind of feelings? 

Since the emergence of Facebook and Twitter, we have seen the true potential of consumer-generated stories. Facebook is like a big platform for people to update and share their stories. People are attracted to the feeling of connecting with friends wherever they are.

I can see what my friends did today, where they went, what made them happy.

Twitter, on the other hand, have done a great job of keeping on-going conversations around hot topics and issues.

People feel more like connected in real time with friends through their conversations.

However, nowadays, it seems that people just don’t feel enough with knowing what people did or what people are saying.

The concept of watching exactly what people are doing and what people are experiencing in real time is so attractive that Periscope, Blab and other similar apps have been earning insanse word-of-mouth these days.

Through some of my initial experience with these apps, I feel that Periscope has done a great job of connecting experience regardless of geography.

Periscope-for-Android-aa-710x426

Everybody can be a news reporter or a travel blogger easily with Periscope’s user-friendly interface. And this is not only attractive to users because they can watch real-time experience. This is also undoubtedly attractive to business to reveal behind-the-scene, office view or a typical customer experience with the brand. Even though this app still has a limited presence in Asia and Europe, I can see the future here. Just take an example in tourism, this app can totally change how people capture travelling experience, which is totally inexpensive for tourist agencies to offer real-time interesting what-to-do in their destinations.

blab

Blab would be kind of different in terms of the discussion format it adopts. Everybody here can become a reality show host with catchy topics. It is a really great way to build our online presence and reputation by interacting with visitors who are interested in us and our topics in a truly authentic real-time discussion. After the event is completed, we can even upload the whole discussion on Youtube as a podcast, which is such a creative way for marketers to publish contents. I have read some reviews from active users here, and many of them agreed that Blab helped them widen their social and professional network amazingly. This is definitely worth trying for people who want to discover interesting topics and people around the world in no “dead-time” or pre-recorded formats.

Indeed, the rest of 2016 is still there to explore soon if real-time content marketing can rock the world. For now, the idea of connecting with people in real time through authentic live streaming videos seems appealing to me.

What’s about your predictions for 2016?

Do you agree with my ideas? Or would you add any? I would love to hear more from you and join the discussion that will shape the marketing landscape this year!

Digital detox: These 3 rules make me feel better in front of the computer

3 rules for digital detox

If you are like me who get scared by all the bad findings of the harmful effects of technology, and yet still can’t stay away from your laptop the whole day to give yourself a break, you seriously need a digital detox. But how?
For sure, we can’t absolutely become immune to harmful effects from technologies (unless we give up technology completely!). But we can reduce these impacts to the least by following these 3 rules below, which I have experienced myself and have received a wonderful improvement in terms of mental and physical wellness.

#1: create a distance from the electronic devices.

Science has found that electronics produce electromagnetic fields (EMFs), which can harm our health tremendously. However, this detrimental exposure tends to reduce as the distance from the emitting source increases.

Therefore, in daytime, for mobile phone, it is always a better idea to text than to call, to use speakerphone and headphone than to speak directly through the phone. and to keep our mobile phones in the bag than to keep them in the pocket. Most importantly, a long phone call is extremely harmful, hence, keep it short. In case using a laptop, it is worth noticing that EMF is higher when the laptop is plugged in, so it would be a good idea to take a break from the computer when it is being charged. And putting the laptop on our lap is undoubtedly never a good idea, especially when it is being charged.

In night time, I always try to stop my computer work one hour before sleep. In this way, I can help prevent the blue lights of electronics from disrupting my biological clock and hindering my sleep. The sleep is one of the most important natural detox processes every day. Therefore, it is of utmost importance that we can get good enough sleep for the day.
Before going to sleep, don’t forget to turn off all the Wifi router and devices at night. If this seems too difficult, at least, we need to keep the Wifi router as far from us as possible. Also, turn the wifi devices to airplane mode, so that we can minimize their impacts on our health.

#2: take a break every hour between our screen times.

In my experience, increased screen time caused depression, bad sleep, bad mood and weak metabolism. Hence, I decided to schedule different alarms in my mobile phones for a break. Most of the time, we tend to forget how long we have been working, and this is absolutely not good for our mental and physical health.

During this time, we can do some stretching, meditation, yoga or qigong. Indeed, according to some qigong documents, thirty minutes of meditation is worth 2 hours of sleeping to our body. I started this routine a few months ago, and I have not felt that sleepy all day long. For people who need to work in the office, it is always useful to have some breathing practices that can bring our bodies back to balance.

Or you can take this break to splash some water on face and put on some sunscreen cream to prevent your face from being irritated by the computer radiation. In the past, my face was always unreasonably hot after using the computer for a while. Now, after this water splashing break and a little sunscreen cream on my face, I always feel so refreshed and energetic to continue working.

#3: add small daily habits to our schedule for a better immune sýtem.

Drink a cup of tea in the daytime. Tea was discovered to contain chemical compounds including polyphenol that help absorb radiance. Besides, the antioxidants and vitamin C in tea do not only help eliminate free radicals but also help fight depression and stress. That’s one of the many reasons why tea is the number one health tip in general. Also, according to the Eastern medicine, green mung beans can help people detox effectively. Hence, it’s never a bad idea to add this item regularly to your meal. Finally, put a cup of water or a small flowerpot on your desk. In this way, it can help absorb partly the computer radiation.

At the time writing the last part of this post, I am just back from a short cycling break. This is one of my favorite routines to protect myself from hours working on the computer. For me, as a business student and a millennial, it’s hard to imagine a day without my computer and the internet.

Maybe it’s a terrible thing. Maybe it’s a signal that I need a digital detox. And maybe you need it too.

Keeping ourselves safe and sound from all the technologies is not easy. I know because I have experienced it myself and have talked to other friends who have too. That’s why I want to write this post to share with you what I have been doing to maintain a healthy life with technology.

How’s about you?

Do you have your own special tips in working with technologies and protecting yourself at the same time? Let me know more about it in the comments.

3 things I found out about clothing subscription. The last one is the one I am obsessed with.

I just recently applied for an internship position at some startups, and realized that I wanted to know more about the business that I was applying for.  So, as a result, I made a 3-hour search and found out the first thing: most of them are in the subscription business.

This is actually a very promising market. Indeed, the number of  startups out there offering similar services tells everything.

But this is no ordinary market – this is market of personalized service. And this is no ordinary market of clothing – we need to deliver what a customer love to wear regularly and make her satisfied everytime she receives a new box of clothing. This might seem not that difficult if we look back on the progress of technology and computer intelligence.

However, right when I made a quick search on the internet, I knew that something was not exactly right. Among the positive feedback and reviews, we can easily find negative reviews that are very intimidating, which could prevent one from the idea of starting the subscription. Comments following these negative feedbacks can be like:

“You saved me from literally entering in my credit card details!”

BOOMS! We lose the customer right there.

The siutation can get even worse if this negative review ranks first in Google search. We can see that this does no good to the subscription business, which is based mainly on trust and loyalty.

But now I am not reading the review of the clothing subscription service anymore.

I am reading a brighter side of review – from a marketer – to see how the customer (even though as cynical as he can be with emails) is so happy with the email he received from Everlane- the online clothing retailer. Surprisingly, it is not the quality, the design or the delivery time that the author is talking about. It is the email. Yes, you are not getting wrong. People are writing blog posts just about an email that they received from the online clothing retailer.

I am not going deep into this but there is one thing that is very clear here. People want personal touch as much as possible. We do not have salesman or saleswoman to make our customers feel happy but we actually have more contact with our customers than we think. When the relationship becomes more personal, people become more tolerant. In the case of personalised clothing shopping, are we seeing the same thing? I read one comment on a blog review expressing how they feel that the customer service is unhuman with the email address: hi@abc. It is such a small detail, you are right. But we know that people do care about such small details.

But how much should we personalize our communication? from our email? from our social media post?

Or should we get in touch more with the reasons people like or dislike their subscribed box?

Or should we be present on most media platforms and reply every feedback or review instantly to show that we really care?

Whatever popping up in mind right now is all correct. Though ridiculous as it may seem, first and foremost, the more intelligent technology become in understanding people, the more human touch should be provided to understand people.  When I consider you as a friend who tries to help me, I am more tolerant towards your mistakes and help you improve. When I know that you simply want to earn money from me, a small mistake can be the reason for me to leave you.

We don’t have other kinds of relationship here.

Next, information is the key. Everybody wants the best things or, if not possible, the best choice. However, there are negative feedbacks about the bad quality and design of the subscribed clothes all over the place. Why would a sensible person choose to subscribe the same service after reading such bad comments? unless she wanted to write another soon-to-be-popular “honest” review.

However, there is one twist around this: by providing and receiving more information about the clothes you are offering.

Firstly, provide more product details and better presentation.  I myself never feel enough with a few images and some short descriptions. I always want more photos from different angles. I always want to see more product information: where is this clothes manufactured? where should i wear it? what is the cost of producing one piece of clothing, etc. I want to reassure myself, and I bet that many people would want the same thing. What we want to reassure ourselves is that this is the best choice, the best decision we make after considering all the product information. So often, people don’t know much about what they buy and turn disappointed when they actually receive the clothes. If I already knew that this fabric was produced in China with acceptable quality, and I still bought it for the design, I would not become that disappointed receiving the delivery. In short, more information, clearer expectation, less disappointment.

Secondly, receive feedbacks and make adjustments. This might not be a matter of second. But we need to find out our true customer satisfaction with the quality. Email or call randomly some customers and ask for their honest feedback for improvement. If they do think it is bad, we need to change the supplier, find other sources, change the design. Because in the end, it is the customer loyalty that keep subscription business alive. They may even appreciate our effort with the message: We are not scamming you with bad quality products. We are on our way to offer you the best.

Last but not least, share your story with customers.

I may be quite obsessed recently with my bachelor thesis about storytelling, but honestly, who don’t like story? There are so many competitors out there offering the same subscription service, so why should I choose you? If you tell me the story why you start this first or stories of people like me, something like “because you won’t need to compromise time and fashion”, “because you can feel beautiful and surprised every day without losing focus on your life goals”. If I am in your story, I like your clothes design, and I see that you are responsive to my feedback,  I can be your loyal customer for a long time. What I buy is not limited to convenience, indeed, it is the belief, the lifestyle, the dream that i buy into.

So what’s in it for clothing subscription business:

1) have more personal relationships with customers in different ways and on different platforms

2) provide more product information and listen more to what the customers has to say. Listen, understand and change to stay in customer’s heart.

3) tell stories, make our customers believe, and then write the stories together.

Honestly, i guess that this is easier said than done. But as soon as one business starts the wheel, it will undoubtedly become the leader and finally set the expectation for the rest.

Here’s why we should add storytelling to our market segment. The thesis research blew me away with this.

Imagine a market where you are not only identified with your age, your  nationality, your income, your whatever but  also for what you  BELIEVE!

It was exceptionally a warm day when I was visiting a friend in Helsinki.  We were jabbering on our way home when we came across an old bookstore. I have always loved old bookstores with all the nostagic  atmosphere and chance to run into a beautiful serendipity. This time, it was a whitish and greenish book back in the first shelves near the counter. The title catches my attention right away: “The Dream Society – How the coming shift from information to imagination will transform your business” by Rolf Jensen. It might have been because I obviously seemed to be glued to the book, my friend offered to buy me the book right away. The book is no doubt an interesting book to read, but it is only until recently that I find some connections between what the book has to say and what I have observed and experienced.

A few months after I finished the book, I came across a business with the so-called storytelling stratety. It was Everlane, the startup business that disrupted the fashion retail industry with the story about transparency. “It would be so cool to see the true cost of producing the tee I am wearing”, I told myself.  I was inspired, but I also wondered whether my friends would also be interested. They are urban students between the age of 18 and 24, which fits right into the target customer segment of Everlane.  It was the reason why I started my thesis of Digital Storytelling with the representative example from Everlane to test quantitatively the impact of the storytelling tactics.

 

digital storytelling
Infographic about Everlane’s transparency story

My surveys are now ready to be distributed already, but last night, after some conversations, I just realized that my friends who were also from Vietnam and around my age would not necessarily be inspired by this same story by Everlane. This reminds me of the way Mr. Jensen describes the future markets in the Dream Society. There will not be Market for Products, but instead Market for Stories. In other words, if i identify myself with Everlane, I choose to tell the story about me with the belief in transparency. For my friends, even though they are from the same background, they may have a different story that they want to relate themselves to instead of transparency.  There might have also been other reasons for my friends’ indifference: Vietnam’s disposable income is not that high yet, my friends’ preference for stories of other well-known brands, etc. If this is the case, market research here plays a very important role in helping companies either identify their target customers or identify the story market that have not been tapped into.

I am now still working on my thesis, but hopefully I can find some cool things to get updated with the storytelling market. For now, I feel inspired and excited about this new territory. The Dream Society, written and dreamt in 1999, is not that far away.

6 travelling tips that rock your time in Germany. I am using tip #1 in other places as well.

St. Michaelis in Hamburg
St. Michaelis in Hamburg

I am now back from my one-week vacation to Germany, resounding with a lot of joy and memories. Due to the time limitations, I can only visit two German cities: Berlin and Hamburg. I think that it is quite good for me though. The time span is long enough for me to find what I love about Berlin and Hamburg, and short enough for me not to start feeling tired of a long vacation. So, here are some of my personal recommendations for you if you are planning for your first trip to Germany with a tight budget like me.

Travelling to Germany can be affordable!

1.  Join the Hamburg and Berlin free walking tours: They are free, and the tour guides are adorable. They offer tours in English, German and Spanish, so you can choose the language group you want to join. The tour guides can take you through many important tourist attractions and tell you all the stories attached to it. If you are not afraid of walking for two hours, this can be a perfect way for you to start your trip in these cities. Some tours might require you to book online but they are all free of charge. If you love the trip, you can leave some tips for the tour guides at the end of the tours. But these people are not nagging for any money, so if you don’t have cash, they would not go after you for it. ^_^

2. Find a second hand store: It might seem ridiculous but I just love the feeling of finding old items of the cities in these lovely little shops. They say a little bit about the city, the people and the culture embedded there.  And in case you make the same mistake as I did, remember to check the opening hours of these shops (weekdays are not automatically opening days). It was also very lucky for me and my friends to discover the beautiful surroundings of this shop even though it was not opened on the day we visited it. The old buildings with a touch of warm colors and vivid graffiti did make me marvel at the beautiful daily life here.

3. Visit the Mauerpark on Sunday: I believe that there have been many recommendations for this place before, but I just want to emphasize the meaning of this activity for a tourist like me. It made me feel the spirit of Berlin. Yes, very international, people from all over the world and all walks of life come here to sing karaoke in front of hundreds of people. Yes, very lively and sexy, people are not afraid of anything to express who they are and what they love here. “We are poor but sexy” You can experience what Berliners mean when they say that here.

 

4. Book a hostel in the center of the city: I think that this tip applies to other trips as well. As I and my friends traveled on a tight budget, we tried to reduce the accommodation cost by booking on Airbnb for our accommodation in Hamburg. We regretted the decision right away when we arrived in the place. The place is cheap but it’s too far away for us to reach. It took us around 1 hour for one-way trip to the center. With the limited time we had in Hamburg, we could have done more things if we were right in the center. In the hostel in Berlin, we could also make friends with people from all over the world. The hostel service was professional as anyone might expect. And to our surprise, the prices of Airbnb and hostel are quite similar.

5. Try affordable German food: You can find many cheap street vendors offering some traditional German food. However, don’t expect too much for German sausages and schnitzels if you are like me who is used to the Asian way of cooking. I would suggest that if you can take curry wurst for your first breakfast and schnitzel for your lunch. They have unique flavors but when I tried them in the middle of the summer, I felt that they were a bit too dry for me to enjoy completely. On the other hand, the local bakery and Nepalese food shops are amazing. You shouldn’t miss them when you find one.

6. Travel in groups: This might be what applies to many travel destinations, too. However, this is extremely true for Germany. I and two other friends bought day group ticket for 17 euros. and this ticket can be used for all public transportation and for up to 5 people, while a single ticket for one-way trip is already 2.6 euros. Then you can see how much you can save when travelling together with your friends.

These are some of my personal reflections after this beautiful vacation. When I am writing this, a short melody comes across my mind “The best things in life, they are free”. Yes, I do feel that I have had the best experience with Berlin and Hamburg without being broke after my vacation!

berlin1

Thank you for treating me so well these days, Berlin and Hamburg!

Mikkeli. August 19, 2015

 

Here’s why you should read “Chagrin d’Ecole” once in your free time

If you want to read about education, but tired of long lists of indicators and fragmented news, try “Chagrin d’Ecole” – the book for education and more

Two years ago, I read a book that told me honest stories about education. I found myself in the stories as many did after reading reflections on the author’s early struggles with formal education.

I personally do not want to list this book as a novel only, because my understanding of education’s challenges did grow after reading this small piece of story. However, what sets this book apart from other education books is the personal approach the author used in painting the picture of education. Pennac is clearly not afraid to pull every string of his painful childhood memories to describe what transformed him from a terribly desperate pupil to a respectable educator and writer.

After going through the pages of Daniel Pennac, it becomes easier for me to understand the success of Finnish education. Many believes that this achievement is due to Finnish trust in teachers. But why ultimate trust in teachers plays such an important role in education? I hadn’t found the answers until the day I grabbed Pennac’s book from the store by chance. The title and demonstration image brought me back immediately to the days when I was a little “onion” with so many layers of anxiety, nervousness and boredom. And in a whim, I bought the book. The whim never lets me down.

The book won me over from the beginning, speaking directly what I always feel confused about our system “Since the dawn of education, the student considered as normal has been the student who puts up the least resistance to teaching, the one who doesn’t call our knowledge into question or put our competency to the test, a student who already knows a lot, who is gifted with instant comprehension, who spares us searching for the access roads to his grey matter, a student with a natural urge to learn, who can stop being a kid in turmoil or a teenager with problems during our lessons, a student convinced from the cradle that he has to curb his appetites and emotions by exercising his reason if he doesn’t want to live in a jungle filled with predators, a student confident that the intellectual life is a source of infinite pleasures that can be refined to the extreme when most other pleasures are doomed to monotonous repetition…”Here, he arrives at the heart of my uncomfortable feeling in the past, trying to imitate my good-student friends to receive warmness and encouragement from our teachers. His account is written with pain and care, and he reminds us that our education system have been stereotyping students since they are too young to unleash fully their uniqueness and talents to the world.

 

I have never regretted my decision to read this beautiful story. But why should the all-day-busy person like you needs to find time to read this? Let’s be real. If you haven’t taken the position of a parent or a coach, you will soon. Indeed, the harsh truth of growing up somehow separates us from the sensitive world of children. With this in mind, the book is a gift to bring us not only to our own childhood, but also closer to the fragile worlds of our little brother, little sister, and little child to somehow understand their rebellion in growing up. I did find this message in many movies including the two famous “3 idiots” and “Like stars on earth”, but nothing speaks this in such a humorous yet ironic way like Pennac did.

 

To end this note, I hope that if you ever come across the book’s title “Chagrin d’ecole”, or “School Blues” or “Nỗi buồn thời cắp sách”, believe me that the book is more than what you can see from the engaging title and expressive image. It is, to me, a privilege to read it.

 

Dreamylens